In Shambles

32++

Tôi ngồi trong phòng, hai hàm răng va vào nhau lập cập, giữa những cuốn sách không bao giờ còn làm tôi đủ ấm. Sức mạnh của tư duy bất lực trước thực tại, tôi nghĩ. Những ý tưởng trong căn phòng này là sản phẩm của một thời tiết ấm áp. Giờ đây khi thế cân bằng đã bị phá vỡ, trong cái lạnh hai mươi độ âm này thì Goethe cũng vô nghĩa như chàng Byron nhiệt huyết hay Rostand bay bổng. Nhiệt độ của văn chương là 18 độ C. Dưới và trên nhiệt độ ấy chẳng ai thật sự cần đến nó.
Bốn mùa, trời và đất - Marai Sandor

Tôi đang ở tình thế ngược lại với ông nhà văn Hungary sống vào thế kỷ XX này. Nhiệt độ ở Sài Gòn hơn tháng nay lúc nào cũng xấp xỉ nhiệt độ cơ thể người - và đó là khi ta ở trong nhà với tường, rào, cây cối bao quanh, chứ không phải ở ngoài đường dưới cái nắng trưa gay gắt. Sức mạnh của tư duy thực sự bất lực trước thực tại, bất lực trước thiên nhiên. Tôi không suy nghĩ nổi, đầu óc tôi như bị nướng chín. Tôi cũng không thể dùng sách như quạt, bởi luồng gió thổi tới còn nóng hơn da thịt tôi. Sống ở xứ nhiệt đới, nhiệt độ văn chương của tôi là 31, nhưng mỗi lần nhìn tới cây quạt trong phòng, con số hiển thị lúc nào cũng 32 độ C. Ngày nào cũng như ngày nấy, đêm cũng như ngày. Tôi tưởng nhiệt kế quạt bị hư, thì ngay lập tức nó chứng minh tôi sai bằng cách nhảy lên 33 độ.

Đây là thời điểm ta nên thận trọng: uống nhiều nước, bổ sung khoáng, làm bạn với bóng râm càng nhiều càng tốt và hạn chế vận động mạnh. Ngay cả viết lách cũng vậy. Nghĩ ít, viết ngắn, người đọc cũng đỡ tốn công.

View original

#ramblings #tiếng Việt