In Shambles ❀˖°

Gửi tôi của mấy năm trước!

Đôi khi xem clip, đọc bài phỏng vấn nghệ sĩ hoặc những anh/chị/cô/chú làm lâu năm trong ngành sáng tạo, tôi bắt gặp câu hỏi ''Nếu có thể cho bản thân mình hồi trẻ một lời khuyên, cô/chú/anh/chị sẽ khuyên gì?'' Hầu hết mọi người sẽ đưa ra những câu trả lời rất hợp lý như chú ý giữ gìn sức khỏe, tìm sở thích khác ngoài công việc, nhìn mọi chuyện qua lăng kính nhẹ nhàng hơn, đặc biệt là những chuyện không như ý muốn... Trong công việc và cuộc sống, có lúc tôi cũng được một vài tiền bối trong nghề hoặc những anh chị mà tôi quen biết khuyên nhủ tương tự.

Những lời khuyên ấy đa số đều chân thành và xuất phát từ kinh nghiệm xương máu. Người đi trước đã từng giẫm phải gai, lọt phải hố nên giờ họ nhắc nhở hậu bối đường nào nên tránh, lối nào nên đi. Những lời khuyên đầy thiện ý đó, tôi vô cùng cảm kích. Chỉ có điều, hình như số tôi phải lọt hố giẫm gai thì mới có thể khôn ra được. Tôi biết hết những chuyện mình không nên làm nhưng vẫn đâm đầu vào, vì chỉ có nếm mùi thất bại và mất mát thì tôi mới khiêm nhường được một tí. Tôi vẫn còn khá ích kỷ và cao ngạo, tuy mức độ đã giảm so với hồi xưa nhưng tôi biết mình vẫn còn một chặng đường khá dài nữa trước khi hoàn toàn bỏ được cái tôi.

Và cũng chính vì cái tôi này mà tôi của hồi trẻ không nghe theo lời khuyên của ai hết. Nó cứ làm theo cách của nó, mặc cho ai nói cách đó phá sức và khiến cuộc sống của nó trở nên gò bó, mất tự do, mặc cho ai nói yêu kiểu đó thì chẳng lâu bền. Tôi của ngày xưa là như thế. Tôi của bây giờ vẫn còn cứng đầu như vậy, chỉ khác một chút ở chỗ đã được trải nghiệm cảm giác đau đớn, tủi nhục khi sức mình chẳng đủ nắm giữ những ước mơ to lớn, nhưng nhờ thế lại phát hiện ra cuộc sống bình dị này thật yên ả và diệu kỳ.

Nếu hôm nay, và cả mai sau có ai hỏi tôi về lời nhắn nhủ dành cho chính mình ngày xưa, tôi sẽ trả lời là "Không gì hết!" Nó sẽ leo lên ngọn núi mà tôi đã leo, rồi sẩy chân rơi xuống vực thẳm đen ngòm bên dưới. Ở đó, nó gặp một người bạn và một người thầy. Ở đó, nó thấy ánh sáng tỏa ra từ bóng tối. Và ở đó, lần đầu tiên trong đời, nó cảm nhận tình yêu cuộc sống chảy tràn trong mình - một tình yêu thuần phát, tự nhiên, không hề có điều kiện.

Giờ nghĩ lại, có lẽ tôi sẽ kể câu chuyện ấy cho mình trong quá khứ nghe. Tôi sẽ cẩn thận không cho nó biết chi tiết chuyện sẩy chân kia (với tính nó thì tôi chắc là có biết nó cũng không né, bởi vậy tôi sẽ không phí sức khuyên nó tránh chỗ này chỗ nọ). Đổi lại, tôi sẽ nói rằng:

Cố lên em gái. Khó khăn này không kéo dài mãi đâu. Chị hiểu những điều em đang làm và hết mình ủng hộ em. Chị không đảm bảo tương lai sẽ xảy ra như ý em muốn, nhưng cái tương lai đó đẹp lắm em à! Em sẽ hiểu ý chị sớm thôi. Còn bây giờ, chị muốn em biết rằng, dù em quyết định ra sao, chị cũng cám ơn em. Tương lai của chúng ta được như thế này là nhờ em đó.
Yêu em và mãi trân trọng em!
Chị - nói cho thật đúng là ''con người mới của em''

#letters to a friend #tiếng Việt