In Shambles ❀˖°

Nghe hay, nhưng nhìn chưa đã!

Hiện tại, Bleach chỉ gây được ấn tượng với tôi ở phần nhạc phim. Khác với đa số arc mở đầu trong shounen anime, soundtrack phim này không tràn ngập hy vọng hay hừng hực khí thế chiến đấu, mà lại chậm rãi, sâu lắng và có phần rùng rợn.

Tôi đã từng xem Bleach một lần trước đây. Khi nghe nhiều người chê bộ anime này chẳng có cửa với bộ manga cùng tên, tôi tò mò xem thử và bỏ cuộc sau hai tập. Tôi không chắc vấn đề nằm ở đâu, chỉ biết rằng tôi coi từ đầu mà cảm giác như mình nhảy vào ngang sương vậy. Diễn biến thì vẫn theo kịp đó, nhưng hình như mình bị thiếu mất một nhịp nào đó quan trọng. Sau đó tôi không có hứng coi tiếp và cũng chưa có hứng đọc truyện nên thôi, drop luôn.

Rồi tới một ngày gần đây, khi đang lang thang trên Youtube, tôi được thuật toán của nó giới thiệu nhạc phim Jojo’s bizarre adventures và Bleach (thật trùng hợp là cả hai phim tôi đều bỏ ngang chỉ sau vài tập). Nhạc Jojo hay nhưng nghe khá mệt đầu, còn Bleach thì đưa tôi đi hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Tôi tưởng Bleach là shounen, là phim dành cho lứa tuổi niên thiếu, nhưng nhạc của nó nghe sao trưởng thành đến lạ. Thể loại thì đa dạng: nhạc khiêu vũ Tây Ban Nha, nhạc mang hơi hướng viễn Tây, nhạc thính phòng, jazz fusion,… Mấy bài nhạc hào hùng thì vừa hoành tráng vừa sâu lắng, còn nhạc buồn thì…tôi chưa xem phim nên chưa biết gì để mà khóc, nhưng tôi là người dễ cảm động. Chắc chắn tôi sẽ rơi lệ khi xem đến cảnh những khúc nhạc đó vang lên.

Càng nghe, tôi càng muốn cho Bleach thêm một cơ hội. Em tôi hỏi nếu nhạc hay thế thì nghe nhạc được rồi, cần gì phải coi phim? Tôi trả lời không ai viết nhạc hay thế cho một bộ phim dở cả. Hồi xưa, tôi đã từng xem một bộ anime chỉ vì nhạc phim rồi. Lúc đó tôi còn quá nôn nóng, không đủ kiên nhẫn coi một bộ (có vẻ) mông lung và không có cốt truyện xuyên suốt như Cowboy Bebop. Nên chỉ sau vài tập, tôi quyết định để dành phim lại và cứ thế nghe nhạc không không. Đến lúc cảm thấy bản thân đủ chín muồi, tôi mới xem Cowboy Bebop lần nữa và trải nghiệm một cảm giác như yêu lại từ đầu với những bài nhạc mình đã nhẵn mặt suốt hai năm. Không cần context, những giai điệu ấy đã rất hay. Nhưng khi gắn chúng với hình ảnh và cảm xúc, tôi mới thật sự thấy được cái tài và sự sáng tạo của những người phụ trách làm phim.

Tôi mang trải nghiệm ấy vào quá trình nghe nhạc phim Bleach. Đương nhiên tôi không quên nhiều fan anime lâu năm đã khẳng định phim này không thể hiện được cái hay của truyện, nhưng tôi vẫn muốn biết những bài nhạc ấy được chơi ở những đoạn như thế nào, cảm xúc ra sao, liệu tôi có khóc không. Và rồi, với tâm thế đó, tôi đã xem lại!

So với những phim có chỗ đứng vững chắc trong lòng tôi, Bleach không sánh bằng. Tôi vẫn chưa đọc truyện nên không biết tác giả xây dựng làm sao, nhưng tôi nghĩ phim đi hơi nhanh. Đây không phải dạng phim tiếu lâm với các nhân vật dễ thương tuy hơi tửng. Đây cũng không phải phim cuộc sống thường ngày nơi mọi sự diễn ra đều đặn và bình lặng. Đây là phim trừ yêu diệt quỷ, và các nhân vật dường như đều có quá khứ đau thương khiến họ dồn nén cảm xúc trong thời gian dài. Ở những đoạn nhân vật phải đối mặt với những vết thương lòng mà họ thà quên đi, phim làm hơi gấp rút quá. Tôi tin rằng nếu kéo dài ra một chút, để nhân vật có thời gian đi từ kiềm chế đến bộc lộ thì hành trình cảm xúc của họ sẽ có chiều sâu hơn, dễ chạm đến khán giả hơn. Các nhà làm phim Nhật và các tác giả Nhật dường như có năng khiếu đặc biệt trong việc khai thác tâm lý, tuy nhiên tài năng đó lại không được thể hiện trong phim này. Tôi thấy hơi uổng!

Hy vọng về sau sẽ có sự cải thiện. Hiện giờ tôi xem được 8 tập, và chỉ mê mỗi nhạc phim thôi.

View original

#anime #ramblings #tiếng Việt