Tôi chỉ biết lắc đầu!
Mấy nay thiên hạ được một phen xôn xao về phim Odyssey sắp sửa ra rạp của đạo diễn lừng danh Christopher Nolan. Tôi luôn tôn trọng vị đạo diễn này. Tuy không xem quá nhiều phim của ông nhưng The Dark Knight là một kiệt tác trong lòng tôi, và Oppenheimer đã cho tôi một trải nghiệm xem rạp hết sức mãn nhãn.
Trong mắt tôi, ông là một trong những đạo diễn vị nghệ thuật, không chạy theo trào lưu woke và làm ra những phim mà khán giả bình thường như tôi không coi nổi. Thế nhưng giờ đây, nhận định đó lung lay quá!
Những gì tôi nghe về phim Odyssey của ông suốt năm qua chỉ toàn là tranh cãi.
Khi em tôi nói người ta đang chỉ trích trang phục trong phim không phù hợp với thời đại, tôi cười cười rồi bỏ qua, với lý do không rành về mũ trụ gươm giáo, cái đúng và cái sai đứng ngay trước mắt mình tôi cũng chẳng phân biệt được.
Không lâu sau, em tôi lại nói người ta đã cast một diễn viên da đen vào vai Helen. Một lần nữa, tôi lại bênh vị đạo diễn mà tôi rất tôn trọng này bằng cách cho rằng đó chỉ là tin đồn thất thiệt thôi; rằng hình ảnh Lupita Nyong’o ngồi thừ, mặt buồn thiu trên cánh đồng là do AI tạo ra.
Nhưng rồi cũng tới lúc ly nước này đầy. Quá nhiều vai diễn được trao cho người không phù hợp, với lý do cũng rất trời ơi đất hỡi.
Dạo gần đây, tôi mới học được từ ‘virtue signaling’ và thấy vị đạo diễn đạo mạo ngày nào bỗng trở nên rất giống cái từ ấy. Virtue là đạo đức, signal là ra tín hiệu. Cụm này được dùng để chỉ những người ra vẻ cho thiên hạ thấy mình là người có đạo đức bằng cách bày tỏ sự tán thành hoặc phản đối đối với một nhóm người, một quan điểm, hoặc một hiện tượng văn hóa, để được mang danh là cấp tiến, đại diện cho lối suy nghĩ đúng đắn của thời đại. Virtue signaling không phải là điều tốt vì những người này không thực sự tin vào những điều mình thể hiện, họ chỉ muốn ra vẻ như vậy để được lọt vào mắt xanh của một cộng đồng, hoặc trong trường hợp của giới làm phim, là hội đồng giám khảo Oscar.
Những quyết định casting đã khiến ông bị chỉ trích kia có lẽ chỉ xuất hiện vài phút ít ỏi trong phim thôi. Phim 3 tiếng thì chắc Helen ra được 5 phút, hồn ma của Achilles ra được 3 phút, Travis Scott chỉ xuất hiện rải rác… tôi đoán vậy. Nếu suy nghĩ của tôi là đúng thì những vai đó cũng chẳng ảnh hưởng quá nhiều đến trải nghiệm xem phim. Nhưng ngay cả như vậy, tôi nghĩ mình cũng không nên quá dễ dãi mà chấp nhận kiểu làm phim thiếu tôn trọng cả nguyên tác lẫn khán giả. Có ai đời khi tưởng tượng Helen lại nghĩ đến Lupita không? Có ai nghe đến tên Achilles xong thấy hình ảnh Elliot Page hiện ra trong đầu không? Khán giả có mắt mà. Cái sai rành rành mà kêu phải chấp nhận nó đúng thì ai làm được?